Showing posts with label Doanh Nhân Nước Việt. Show all posts
Showing posts with label Doanh Nhân Nước Việt. Show all posts

Monday, October 6, 2008

Chân dung “bầu” Thắng

Ông Võ Quốc Thắng, Chủ tịch Hội đồng Quản trị kiêm Tổng giám đốc Tập đoàn Đồng Tâm, là Chủ tịch Hội Doanh nghiệp trẻ Tp.HCM, là “bầu” của Câu lạc bộ bóng đá Gạch Đồng Tâm Long An...

Ông từng được bầu là gương mặt doanh nghiệp trẻ xuất sắc nhất ASEAN năm 1999, và từng là đại biểu Quốc hội khoá 11 (nhiệm kỳ).

Xuất thân từ một gia đình lao động có truyền thống làm nghề gạch bông tại khu Phú Định, quận 6 nên ngay từ nhỏ, Thắng đã có ý chí ham học hỏi và lao vào công việc phụ giúp gia đình. Hàng ngày vừa đi học phổ thông vừa phụ giúp gia đình làm gạch, Thắng đã biết nhiều kỹ thuật làm gạch bông, về pha màu, trộn xi măng.

Tuổi thơ của Thắng cũng đã trải qua nhiều thăng trầm, có những lúc cùng gia đình buôn bán lênh đênh trên sông, trên biển, dãi dầm mưa nắng, có những lúc đương đầu với những cực nhọc trong nghề làm gạch bông thô sơ.

Tuy còn trẻ tuổi, nhưng với kinh nghiệm quý giá từ lúc vừa học, vừa làm, cộng với niềm say mê công việc, Thắng đã đi đến mọi “hang cùng, ngõ hẻm” bằng chiếc xe đạp cọc cạch tới những nơi có nhu cầu làm nhà và sử dụng gạch, để tiếp xúc lắng nghe ý kiến và thăm dò thị hiếu của khách hàng. Từ những vất vả đó, ngày nay Thắng đã tích lũy nhiều kinh nghiệm trong sự va chạm với cuộc sống và thương trường.

Tiếp nối nghề gia truyền

Đến năm 1985-1986, với chủ trương đa dạng hóa các thành phần kinh tế của Đảng tại Đại hội 6, Thắng lúc bấy giờ mới 19 tuổi đã đứng ra khôi phục thương hiệu gạch Đồng Tâm của gia đình. lúc đàu chỉ là một tổ hợp sản xuất nhỏ với 4 công nhân, trong đó Thắng vừa là chủ vừa là công nhân trực tiếp sản xuất, vừa phụ trách bán hàng.

Từ những định hướng đúng đắn ban đầu, tập trung vào phát triển ngành gạch bông truyền thống và kế tục sự nghiệp của người cha, qua những tháng năm thăng trầm và những khó khăn, cơ sở gạch bông Đồng Tâm của Thắng đã có những bước phát triển ổn định. Ông Võ Quốc Thắng kể lại với vẻ tự hào rằng ngay từ hồi bé sản phẩm gạch bông Đồng Tâm của gia đình ông đã có mặt tại nhiều công trình xây dựng lớn thời bấy giờ mà hôm nay vẫn còn hiện diện như cư xá Thanh Đa, Bệnh viện Chợ Rẫy, Bệnh viện Nguyễn Tri Phương...

Gần 40 năm kể từ khi thành lập vào năm 1969 với sản phẩm ban đầu là gạch bông truyền thống, Đồng Tâm đã trở thành một thương hiệu uy tín hàng đầu trong ngành vật liệu xây dựng nói chung và ngành sản xuất gạch men nói riêng tại Việt Nam.

Để phát triển doanh nghiệp của mình ông Thắng đã lặn lội đến rất nhiều nước châu Âu để học hỏi cách thức làm gạch của xứ người, cuối cùng ông Thắng đã đến Italia và Tây Ban Nha - là hai nước có nền công nghệ gạch men hiện đại nhất thế giới. Và Đồng Tâm mạnh dạn đầu tư một nhà máy hiện đại tại Long An năm 1994, sau đó, từ năm 1996, Đồng Tâm liên tục mở rộng đầu tư các nhà máy ở cả hai miền Nam Bắc.

Trong chiến lược phát triển dài hạn, Tâp đoàn Đồng Tâm đẩy mạnh đầu tư vào lĩnh vực kinh doanh bất động sản, phát triển khu công nghiệp, khu dân cư; xây dựng nhà để kinh doanh với nhiều kế hoạch đầu tư lớn và đầu tư liên kết với các đơn vị trong và ngoài nước.

Một hệ thống các văn phòng chi nhánh, showroom, trung tâm tư vấn đã được thiết lập, cùng với một mạng lưới hơn 3.000 cửa hàng cộng tác phân phối đã đưa sản phẩm Đồng Tâm đến tận tay người tiêu dùng tại hầu hết 64 tỉnh thành trên phạm vi cả nước. Các chi nhánh và đại lý ở nước ngoài cũng được thiết lập giúp Đồng Tâm không ngừng mở rộng và lớn mạnh trên thị trường xuất khẩu.

Học “tư duy đột phá” của người Nhật

Đầu năm 2007, Võ Quốc Thắng sang Nhật để học nâng cao kỹ năng quản lý doanh nghiệp tại Nhật Bản. Trong thời gian hai tuần lưu trú ở đó, ông có dịp gặp giáo sư-tiến sĩ Shozo Hibino chuyên về quản trị nhân lực và được nghe giáo sư thuyết trình thuyết tư duy đột phá, nghĩa nôm na là nếu dám đột phá, vượt ra khỏi tư duy bình thường và quyết tâm thực hiện bằng được thì chúng ta có thể đạt được những thành công ngoài mong đợi. (đã được các công ty hàng đầu trên thế giới áp dụng thành công như: Toto, Mishubishi, Toyota, Canon, Sri Lanka Telecom...), ông Thắng như bị hớp hồn về nội dung này từ ông thầy người Nhật Bản.

Ít lâu sau, ông Thắng đã mời được GS. Shozo Hibino sang Việt Nam thuyết trình về đề tài trên cho đội ngũ cán bộ quản lý của Đồng Tâm và cho các sở ban, ngành của tỉnh Long An. Tại buổi trao đổi ấy, một vị khách tham dự hỏi: “Làm sao để Long An phát triển theo kịp Tp.HCM?”. Giáo sư trả lời: “Nếu anh nghĩ Long An sẽ không theo kịp Tp.HCM hoặc bằng Tp.HCM thì mãi mãi Long An sẽ không bao giờ phát triển cả”.

Câu trả lời trên của giáo sư Nhật đã gieo trong đầu ông Thắng một ý tưởng là phải thay đổi mô hình quản lý tại Công ty Đồng Tâm lúc bấy giờ đang hoạt động theo quy mô nhỏ, lẻ. Ông thấm thía lời dạy của GS.TS Hibino: “Con người phải có khát vọng, muốn thực hiện được khát vọng phải phấn đấu và theo đuổi bằng được và thực hiện đến cùng”.

Vì vậy ông Thắng đã quyết định thực hiện bước đột phá: thay đổi mô hình quản trị, hợp nhất các công ty lại. Và ông và tập thể ban lãnh đạo khát khao mong muốn rằng đến năm 2010 thu nhập bình quân của cán bộ công nhân viên chức của Đồng Tâm sẽ nằm trong Top 10 doanh nghiệp của ngành sản xuất và kinh doanh tại Việt Nam.

Với phương châm, chỉ làm những gì mình biết và biết những gì mình làm, Đồng Tâm đã có sự phát triển ổn định đến ngày hôm nay. Am hiểu về ngành nghề sẽ tạo ra những sản phẩm chất lượng cao, am hiểu về thị trường sẽ tiếp cận tốt hơn với khách hàng. Thành công của một doanh nghiệp còn là sự đoàn kết, đồng tâm hiệp lực của tập thể cán bộ công nhân viên, luôn sáng tạo, tìm tòi học hỏi những cái mới trong sản xuất kinh doanh là nhân tố làm nên sự thành công của doanh nghiệp.

Gần đây Đồng Tâm là doanh nghiệp đầu tiên của Việt Nam bắt tay với một công ty của Mỹ để phân phối vật liệu xây dựng tại thị trường Mỹ, tuy vốn của công ty liên doanh này không lớn, chỉ 1.500.000 USD nhưng đây là bước khởi đầu cho việc tạo thêm hệ thống phân phối vật liệu xây dựng của Đồng Tâm ở nước ngoài.

Ông Thắng kể lại có một lần khi qua Mỹ, ông ngồi ở một quán góc phố uống cà phê ăn bánh ngọt, tình cờ thấy xe chở pallet gạch Đồng Tâm của mình chạy ngang, ông có cảm xúc sung sướng thật khó tả. Rồi cái cảm giác lâng lâng khi dẫm chân lên nền gạch lót bằng gạch có thương hiệu Đồng Tâm của mình ở những ngôi nhà ngoại ô thành phố Atlanta của nước Mỹ.

Nhưng có vẻ ông Thắng vẫn chưa thoả mãn với những thành công đã đạt được. “Tôi cảm thấy vẫn chưa đạt được những gì mình mong muốn. Không biết tôi có tham vọng quá không nhưng mong muốn lớn nhất của tôi là cố gắng xây dựng Đồng Tâm trở thành thương hiệu của đất nước, nghĩa là khi nói đến Đồng Tâm bạn bè thế giới sẽ biết đó là một thương hiệu của Việt Nam và khi nhắc đến Việt Nam họ sẽ không quên nhắc đến Đồng Tâm”, ông nói.

(Theo VnEconomy)

Wednesday, October 1, 2008

Người thích “chơi ngông”…

40 năm trước cậu bé Đoàn Nguyên Đức hàng ngày chăn trâu trên cánh đồng bên cạnh sân bay Phù Cát, tỉnh Bình Định quê hương, ước mơ một ngày nào đó sẽ được cưỡi máy bay và tậu cho mình một máy bay riêng.

Uớc mơ tưởng như viển vông đó của Đức ngày nào nay đã trở thành hiện thực.

Ở phố núi, chẳng ai gọi ông Chủ tịch Câu lạc bộ bóng đá Hoàng Anh Gia Lai, Tổng giám đốc kiêm Chủ tịch Tập đoàn Hoàng Anh Gia Lai (HAGL Group) bằng cái tên cúng cơm Đoàn Nguyên Đức, mà là Ba Đức vì cái tên này đã trở nên gần gũi, thân quen với mọi người.

Từ năm 2001 đến nay, cái tên Ba Đức càng nổi như cồn sau những sự kiện làm nên các “ tít” lớn trên hầu hết các báo Việt Nam và cả trên thế giới như: việc ông mua chân sút số một Đông Nam Á Kiatisak và trả lương đến 15.000 USD/tháng vào năm 2002; hợp tác với CLB bóng đá nổi tiếng của Anh Arsernal để mở Học viện bóng đá HAGL Arsenal JMG vào năm 2007; trong mùa bóng 2007 – 2008, cứ mỗi dịp cuối tuần khi các trận giải bóng đá ngoại hạng Anh diễn ra trên truyền hình của VTV3, đặc biệt khi có CLB Arsenal thi đấu trên sân nhà Emirates thì điều thú vị lại đến với người hâm mộ Việt Nam khi bắt gặp bảng quảng cáo mang dòng chữ “Hoàng Anh Gia Lai Việt Nam” xuất hiện (10 lần/trận trên toàn sân, mỗi lần kéo dài 30 giây).

Đầu năm 2008 ông còn định mua 20% cổ phần của CLB Arsenal. Và gần đây nhất là ông đã tậu cho mình một chiêc máy bay riêng (Beechcraft King Air 350, trị giá 7,5 triệu USD) như điều mà ông từng mơ ước 40 năm về trước. Điều đặc biệt là ông tậu chiếc máy bay này từ tiền túi cá nhân để phục vụ công việc chung của Tập đoàn.

Khởi nghiệp bằng trượt đại học!

Có thể nói bước ngoặt quyết định để Đoàn Nguyên Đức trở thành thương gia khi ông mới 22 tuổi, sau 4 lần thi đại học không thành.

Bầu Đức kể lại rằng: “Chính vì thi rớt đại học, tôi lại thành đạt như bây giờ. Tôi có đọc cuốn sách viết về 100 tỷ phú thế giới, thấy có ai học đại học được đâu. Ông trùm máy tính của thế giới là Bill Gates giỏi lắm cũng mới học nửa chừng năm thứ hai của Đại học Harvard rồi bỏ học. Riêng tôi lại rất thích câu nói: “Trường đại học của tôi chính là trường đời”.

Khởi đầu sự nghiệp của ông Đức chỉ là việc trực tiếp điều hành một phân xưởng nhỏ, chuyên đóng bàn ghế cho học sinh tại xã. Nhưng kể từ năm 1990 đến nay, doanh nghiệp của ông Đoàn Nguyên Đức đã phất lên như diều gặp gió; ông Đức trở thành chủ của Tập đoàn Hoàng Anh Gia Lai - một tập đoàn tư nhân - hoạt động trong nhiều lĩnh vực, doanh thu kể từ năm 2005 đã vượt quá 1.200 tỷ đồng, các năm sau đều cao hơn năm trước và dự kiến năm nay có thể lên đến 4.000 tỷ đồng.

Các sản phẩm của HAGL Group như đồ gỗ nội - ngoại thất cao cấp; đá granit ốp lát tự nhiên; mủ cao su... đã có mặt hầu khắp các thị trường châu Á, châu Âu, châu Mỹ, Australia và New Zealand. Các văn phòng đại diện của HAGL cũng được thiết lập tại nhiều nước nhằm tạo điều kiện cho khách hàng có thể tiếp cận, giao dịch với tập đoàn một cách thuận tiện và nhanh chóng nhất.

Hiện nay, HAGL Group còn mở rộng đầu tư sang lĩnh vực kinh doanh địa ốc, như xây dựng các trung tâm thương mại, căn hộ cao cấp, văn phòng cho thuê, và đã cho ra đời một loạt khách sạn, khu nghỉ mát 4 sao, 5 sao tại Tp.HCM, Đà Lạt, Đà Nẵng, Quy Nhơn, Nha Trang, Pleiku...

Và nên nghiệp tập đoàn kinh tế

Tính đến thời điểm 31/1/2008 tổng giá trị tài sản ròng của HAGL Group đã đạt 25.576 tỷ đồng, vượt xa so với con số 11.600 tỷ đồng đầu năm 2007.

Ông Đoàn Nguyên Đức cho biết, sở dĩ đạt được con số trên là do HAGL hiện đang sở hữu 27 dự án bất động sản, trong đó có những dự án đã được đầu tư và mua đất từ năm 2000. Do giá thị trường bất động sản, đặc biệt là căn hộ cao cấp tăng cao nên tổng giá trị tài sản ròng của tập đoàn cũng tăng.

Ngoài ra, HAGL còn đang sở hữu hệ thống khách sạn, các resort; 5 nhà máy sản xuất đồ gỗ và chế tác đá granite; trên 20.000 hecta cao su tại Gia Lai, Kon Tum và Lào; nhà máy thuỷ điện 143 MW; 2 mỏ sắt và một mỏ đồng...

Theo kết quả kiểm toán của Earns & Young, năm 2007 vừa qua HAGL đạt 870 tỷ đồng lợi nhuận trước thuế vượt chỉ tiêu đề ra 270 tỷ đồng. Lợi nhuận trước thuế năm 2008 ước đạt 2.500 tỷ đồng.

Ông Đoàn Nguyên Đức cho biết thêm, trong năm 2008, HAGL Group cam kết sẽ tài trợ cho Lào 100% vốn với giá trị lên đến 19 triệu USD để xây dựng làng vận động viên SEA Games 25, gồm tám khu nhà chức năng với khoảng 42.000 m2 sàn xây dựng, là một khu ở khép kín cho 4.000 vận động viên quốc tế.

Trong tổng vốn 19 triệu USD, 4 triệu USD là tài trợ không hoàn lại, phần còn lại được cho vay thời hạn ba năm không lãi suất. Khoản tiền vay sẽ được Chính phủ Lào hoàn trả bằng gỗ khai thác và các dạng quota khác cho HAGL.

Ngoài ra Chính phủ Lào còn tạo điều kiện cho HAGL thăm dò tiềm năng khai thác khoáng sản ở Nam Lào và cấp cho HAGL 10.000 héc-ta đất trồng cao su, nâng tổng diện tích đất dự án cao su tại tỉnh Attapeu của HAGL lên 15.000 héc-ta, bao gồm cả đất để xây dựng hai nhà máy chế biến mủ cao su với tổng công suất 40.000 tấn/năm.

Theo tính toán trong vòng 5 đến 7 năm tới lợi nhuận của HAGL từ việc đầu tư tại Lào có thể lên đến trên dưới 100 triệu USD/năm nhờ xuất khẩu cao su và các sản phẩm từ cao su và gỗ. Rõ ràng là đồng tiền mà bầu Đức bỏ ra để khuyếch trương thương hiệu và uy tín của Tập đoàn cũng như 15.000 ha trồng cao su trên đất Lào, quả thật là những con gà đẻ trứng vàng.

(Theo VnEconomy)

Thursday, August 7, 2008

Con đường trở thành phó chủ tịch Yahoo của Lương Vĩnh Tước

"Ngành nào tìm việc dễ nhất?" - khởi sự của phó chủ tịch cấp cao Tập đoàn Yahoo! cũng bắt đầu bằng câu hỏi rất sinh viên như thế.

Ngày đầu tiên vào Trường ĐH Berkeley (California, Mỹ), khi những người bạn bên cạnh liệt kê một lô một lốc lý do vì sao thích ngành này, vì sao chọn ngành kia, Tước chỉ dám hỏi mấy anh hướng dẫn "ngành nào tìm việc dễ nhất?". "Bạn vào khoa học máy tính đi", "Ừ thì vào". Mối lương duyên của Tước và IT từ hơn 29 năm trước chỉ vỏn vẹn chừng ấy. Suốt 12 năm học trước đó, Tước cũng chỉ biết đến máy tính điện tử qua những trò chơi, những lần đánh máy hiếm hoi...

Tôi sẽ làm gì trong sáu tháng đầu tiên?

Suốt bốn năm ĐH, ban ngày vừa đi học vừa đi bỏ báo dạo và phụ việc cho một cửa hàng tân trang môtô. Từ 23g đến 5g sáng vào trường thực hiện các bài tập về nhà, thực hành. Ngày tốt nghiệp, Tước nhận được bốn lời mời làm việc, ba trong số đó là các hãng khá danh tiếng lúc bấy giờ. "Tôi sẽ làm gì trong sáu tháng đầu tiên?", Tước hỏi cả bốn đơn vị tuyển dụng. Ba hãng lớn đều chung câu trả lời là họ sẽ huấn luyện, đào tạo thêm... rồi sau đó mới làm việc.

Khi ấy, Informix Software là một công ty mới thành lập và chỉ có 18 người, trả lời câu hỏi của Tước vị giám đốc bảo: "Tôi sẽ đưa cho anh một cuốn sách. Anh có một tuần để đọc và tự học, sau đó thì đi làm chứ còn làm gì nữa!". Tước quyết định chọn Informix Software để khởi nghiệp.

Sáu năm gắn bó với Informix Software, Tước trải qua đủ mọi công việc, ban đầu là hỗ trợ kỹ thuật, sau đó chuyển sang kỹ thuật, phụ trách viết và phát triển phần mềm. Sau cùng đi thêm bước nữa lên làm quản lý, chuyên nội địa hóa sản phẩm cho các nước bên ngoài Mỹ và mở hướng đi cho những phần mềm tương thích với nhiều ngôn ngữ. Sau sáu năm, từ 18 nhân viên ban đầu, Informix Software đã có 1.500 nhân viên, quy mô công ty tăng gấp nhiều lần và lên sàn chứng khoán, căn nhà đầu tiên của vợ chồng Tước là từ những đóng góp của anh với Informix Software.

Nội địa hóa phần mềm trở thành thế mạnh của Tước. Rời ngôi nhà Informix, anh tiếp tục đảm trách công việc này ở Oracle và Pyramid Technology. Trước đây Tước là chuyên gia, bây giờ tại Pyramid là "cậu chủ trẻ” của những chuyên gia lớn tuổi hơn mình nhiều. Anh được thử sức ở nhiều nhóm khác nhau. Với bất kỳ nhóm nào anh đều làm mọi người bất ngờ về khả năng lãnh đạo của chàng trai 31 tuổi.

Năm 1998, Tước về Microsoft. Khi ấy hãng đang thực hiện kế hoạch đổi mới ba năm, và suốt ba tháng trời công việc của Tước là đi trò chuyện với tất cả các nhóm của Microsoft cho kế hoạch ấy. Cách chia sẻ tận tình của chàng trai gốc Việt đã giúp Tước hiểu rõ tất cả các nhóm và giúp hoạch định cho kế hoạch ba năm của công ty ngoài mức dự kiến. Tước đã để một dấu ấn đậm và được xem là một trong những "chìa khóa" thành công của dịch vụ phần mềm, tiền thân của .NET.

Thương hiệu quản lý

Năm Tước vừa lên 6 tuổi, theo yêu cầu công việc, mẹ Tước đưa năm anh em sang Mỹ. Bốn năm sau mẹ Tước về lại VN, năm anh em ở lại đi học và mỗi người một nơi. Dù được may mắn gửi vào một gia đình khá giả nhưng ngay từ lớp 5, mỗi sáng Tước phải dậy thật sớm để bỏ xong 300-400 tờ báo trước giờ vào lớp lấy tiền lo cho bản thân. Chính cuộc sống tự lập ngay từ nhỏ giúp anh cảm nhận về người đối diện khá tốt, ai là người nên tin tưởng, ai không nên...

Những kinh nghiệm được cậu bé 12 tuổi ngày xưa đúc kết lại giúp anh rất nhiều trong việc quản lý sau này. "Dân kỹ thuật có đủ mọi quốc tịch, Ấn Độ, Hàn Quốc, Trung Quốc, Mỹ, Nga, Hungary... cách sống, tác phong của họ rất khác nhau. Ở vị trí lãnh đạo, tôi phải hiểu được từng người, phải xử lý nhiều tình huống khác nhau đồng thời phát huy ưu điểm, tiềm năng của mỗi người cũng như gầy dựng niềm tin nơi họ” - anh Tước tâm sự.

Mỗi vị trí Tước kinh qua ở Informix, Oracle, Pyramid, Borland, Baan hay Microsoft đều chứng tỏ điều này. Khi đầu quân về Ask Jeeves (sau này đổi tên thành IAC Search & Media), rồi Zazzle, Tước được một số chuyên gia nhận định: "Chàng trai gốc Á này đã tạo ra một thập kỷ của những kỹ sư chuyên nghiệp". Khi làm giám đốc kỹ thuật ở Ask Jeeves, trong thung lũng Silicon, cái tên Tước Lương đi kèm với thương hiệu của một người quản lý cực tốt. Chỉ một mình Tước phụ trách 300 kỹ sư, chuyên gia đảm trách từ kỹ thuật tìm kiếm, phát triển sản phẩm, xây dựng dữ liệu, tổ chức hoạt động và mang lại nhiều thành công cho ask.com.

Ở tuổi tứ tuần, Tước chọn thêm cho mình một lối đi mới: search engine (kỹ thuật tìm kiếm) với cương vị phó chủ tịch cấp cao Tập đoàn Yahoo! toàn cầu, phụ trách kỹ thuật tìm kiếm. Hơn 25 năm làm việc cho mười tập đoàn, công ty IT, với Lương Vĩnh Tước, công việc ở Yahoo! là một trong những điều thú vị nhất vì "search engine thật sự hấp dẫn và thích thú, nó đòi hỏi những người làm phải giỏi hơn bởi hệ thống phức tạp và những thuật toán riêng của nó. Dù bạn giàu, nghèo, mang quốc tịch nào và ở đâu đi chăng nữa vẫn phải sử dụng kỹ năng này. Vừa là kinh doanh nhưng vừa đóng góp cho xã hội".

Ở tuổi 47, trở về VN sau 41 năm, dẫu tất bật với những buổi hội thảo, công việc, anh vẫn dành chút thời gian để đưa hai con về Vĩnh Long thăm ông bà, cũng để hai con có dịp thực hành tiếng Việt đã học và biết nhiều hơn cội nguồn của mình, về nơi mà cha mẹ các em đã sống.

* "Những bạn trẻ vừa tốt nghiệp đừng ngần ngại khi bắt đầu ở những công ty mới khởi sự, vì ở đó bạn sẽ học được rất, rất nhiều." - Lương Vĩnh Tước

(Theo TuoiTre)

Friday, July 25, 2008

Sáng tạo trong kinh doanh của một người Mỹ gốc Việt

Bill Nguyễn, triệu phú kinh doanh phần mềm, giờ đây xuất hiện trên các phương tiện truyền thông với tham vọng biến trang web lala.com trở thành một siêu thị buôn bán CD nhạc lớn nhất thế giới.

200.000 thành viên và hơn thế nữa...

Năm năm trước, một cuộc chiến lớn về mặt pháp lý đã nổ ra khi mọi người bắt đầu sử dụng bản gốc Napster để trao đổi nhạc trên mạng. Giờ đây có một dịch vụ mới ra đời để những chủ nhân của nhiều CD mua bán chúng. Megan Streich đã tìm cách để mua những chiếc CD với giá 1 USD. Cô đã lên trang web www.lala.com, nơi chủ của nhiều album liệt kê những CD mà họ cần giới thiệu, giao dịch.

Hiệp hội ghi âm Mỹ thống kê: hằng năm có khoảng 30.000 tựa CD được xuất xưởng. Trong khi đó, chỉ có khoảng 5.000 tựa CD tồn kho tại các cửa hàng của hệ thống bán lẻ lớn nhất là Wal-Mart, nơi luôn sẵn sàng cung cấp đến 3 triệu tựa đĩa khác nhau. Điều đó, đồng nghĩa với việc chỉ trong thời gian ngắn, một lượng lớn tựa đĩa biến mất khiến các fan nghe nhạc muốn tìm kiếm những đĩa có số lượng lưu hành ít rất khó khăn. Bill Nguyễn nhìn vào những con số đó và nghĩ đến một phương thức để giải quyết gọn vấn đề. Anh đã đồng sáng lập ra trang web lala.com để giúp các fan giao dịch CD được thuận lợi hơn.

Phiên bản thử nghiệm của dịch vụ trực tuyến này chỉ sau vài tháng đã thu hút được gần 100.000 người tham gia thành viên, và có khoảng 200.000 người nữa đã sẵn sàng gia nhập đội ngũ thành viên khi trang web được đưa vào hoạt động chính thức. Khi LaLa chỉ mới xuất hiện được một tháng, đã có vài người dùng nó để buôn bán được gần 400 CD.

Bill Nguyễn đang gây sự chú ý của các hãng thu âm ở Mỹ với dự án biến trang web lala.com trở thành đầu mối trung gian để người nghe nhạc khắp nơi có thể trao đổi những CD cũ với nhau, theo phương thức trao đổi tương tự kiểu eBay, với chi phí chỉ vọn vẹn có 1 USD cộng thêm 49 xu Mỹ tiền vận chuyển. Dịch vụ này hoạt động như sau: mỗi thành viên sẽ đưa lên mạng một danh sách các CD họ có, và các thành viên khác cũng nhìn thấy thông tin này.

Mỗi người lại lập một danh sách những CD họ muốn có (want list). Khi một thành viên nhìn thấy trong danh sách CD của thành viên khác một trong những CD trong want list của họ, họ sẽ có thể nhấp chuột vào biểu tượng “muốn có” bên cạnh tên CD trong danh sách want list của họ. LaLa sẽ phát lệnh hỏi tất cả các thành viên có CD nói trên và người đầu tiên đồng ý trao đổi CD nọ sẽ được cung cấp địa chỉ của người cần để chuyển CD cho họ thông qua dịch vụ chuyển phát của LaLa. Sau khi người nhận xác nhận tình trạng CD còn tốt, họ sẽ thanh toán cho LaLa mức phí tổng cộng là 1,49 USD. Trong đó, khoảng 20-30 xu được trả cho công ty, còn 20 xu nữa được trả vào quỹ tác quyền dùng để thanh toán cho các nhà sở hữu bản quyền, phí giao nhận là 49 xu và số còn lại sẽ thuộc về người có CD.

Điều đáng chú ý, mạng lala.com cam kết sẽ trích 20% lợi nhuận để hỗ trợ cho các nhạc sĩ thông qua tổ chức từ thiện “Quỹ Z”. “Nhà nào cũng có vô khối đĩa nhạc cũ chất đống trong tủ - nếu mọi người có thể trao đổi các CD này thì có phải tốt không!” - Bill Nguyễn hào hứng nói. Bill cho biết anh đã nảy ra ý tưởng xây dựng trang web này khi xem cuốn từ điển trực tuyến Wikipedia - từ điển do chính người sử dụng tự soạn thảo. Trang web trao đổi CD của anh cũng là một hệ thống hoạt động với nguyên tắc tương tự.

Megan Streich, người buôn bán CD trên mạng, cho biết: “Tôi chỉ tiêu tốn 1 đến 2 giờ trên mạng này để lướt qua hết được những bộ sưu tập CD của họ và đặt câu hỏi với họ. Những người khác cũng đã bắt đầu sử dụng trang web cá nhân (blog). Nếu cô tìm được cái mà cô cần, tất cả việc cần làm chỉ là một thao tác bấm chuột. Cô bắt đầu việc buôn bán khi một người nào đó muốn 1 CD từ bộ sưu tập của cô".

Không ngừng tìm kiếm sự thành công

Bill Nguyễn cho biết LaLa đang mang lại một cửa hàng âm nhạc kiểu dáng cũ. Điều này thật tốt cho những người hâm mộ âm nhạc và các nghệ sĩ. Bill Nguyễn cho biết: “Trên mạng LaLa có tất cả mọi bộ sưu tập, dù cho bạn không phải là ban nhạc Rolling Stones, bạn không là một nghệ sĩ danh tiếng, bạn cũng có một vị trí ở LaLa, nơi bạn có thính giả và một nhóm người hâm mộ. Như vậy là chúng tôi đã giúp mọi người khám phá một dòng nhạc mới”.

Các nhà quan sát nhận xét rằng dự án này tổng hợp được các tính năng của cả MySpace.com, eBay.com và iTunes. Bill Nguyễn nói: “Khi bạn ở trên trang web của chúng tôi và mua bán một CD với một người nào đó, thì bạn thật sự sở hữu 1 CD mới và đồng thời bạn bỏ cái CD cũ của mình. Như vậy thì cũng giống như eBay hoặc cửa hàng thu âm Amoeba, bạn có quyền bán những vật bạn đã sử dụng qua”. La La sẽ bán những CD trên mạng nếu một album đã sử dụng không còn nữa. Những người bán CD sẽ cung cấp hộp và bao thư để gởi hàng qua bưu điện.

Bill Nguyễn vui tính nhưng luôn đòi hỏi bản thân và mọi người phải nỗ lực cao

Với 9 triệu USD được rót từ các đối tác là Bain Capital và Ignition Partners, dự án LaLa là một lời thách thức gởi đến các công ty cung cấp nhạc số online như Napster. Bill Nguyễn cho biết hiện nay lala.com đã có sẵn 1,8 triệu tựa đề với các tiêu đề khác nhau và 30.000 danh sách mới được thêm vào mỗi ngày, đủ khả năng đáp ứng nhu cầu thưởng thức âm nhạc theo mọi thể loại. Nguồn đĩa được cung cấp bởi nhà phân phối Baker Taylor cộng với sự đóng góp từ các thành viên đăng ký sử dụng dịch vụ của LaLa trên toàn cầu. Tham vọng của Bill là "bắt tay" với các hãng thu âm lớn nhằm chiếm lĩnh thị phần trên thị trường nhạc số.

Nhà triệu phú 35 tuổi vẫn không hề thay đổi cách ăn mặc giản dị giống như thuở còn hàn vi. Mê chơi game và rất hay cười, Bill Nguyễn là người vui tính nhưng trong công việc lại luôn đòi hỏi bản thân mình và người khác phải nỗ lực rất cao. Khi hỏi Bill Nguyễn - người chưa từng tốt nghiệp đại học - về bí quyết kinh doanh của anh, Bill chỉ nói ngắn gọn nhưng đầy ý nghĩa: "Mỗi khi bạn bắt tay vào một vụ làm ăn mới, không nhất thiết bạn phải phát minh lại thế giới." Nói cách khác, Bill Nguyễn biết "đứng trên vai người khổng lồ" nên anh tiến rất nhanh.

Là "lính mới" trong giới kinh doanh âm nhạc, nhưng ở thung lũng Silicon, Bill Nguyễn quá nổi tiếng. Năm 30 tuổi, anh có trong tay 6 công ty phần mềm khác nhau và nằm trong danh sách 40 người dưới 40 tuổi giàu nhất nước Mỹ sau hàng loạt thương vụ hậu hĩnh. Trong đó, phải kể đến việc Bill thu được dễ dàng 850 triệu USD khi bán lại Công ty Onebox chuyên về phần mềm chuyển tin nhắn do anh thành lập năm 1999.

Năm 2000, thời điểm Bill nhận thấy các hãng điện thoại đầu tư hàng tỉ đô la vào dịch vụ kết nối không dây, Bill thức thời "khai sinh" Công ty Seven, chuyên về kinh doanh phần mềm sử dụng cho các dịch vụ mobile email. Bill lập tức huy động được 34 triệu USD từ các đối tác góp vốn và lập tức Công ty Seven gặt hái những thành công vang dội trên thương trường. Phần mềm của Seven được sử dụng rộng rãi và đoạt nhiều giải thưởng danh giá bao gồm giải Sản phẩm của năm do tạp chí Network Magazine bình chọn. Seven còn đạt được những hợp đồng béo bở với Microsoft. Vươn ra khỏi thị trường Mỹ, phần mềm của Công ty Seven được hai tập đoàn British Telecom ở Anh và NTT DoCoMo tại Nhật mua bản quyền sử dụng.

Bill không phải kiểu người ưa ngủ quên trên chiến thắng nên anh lao ngay vào những dự án mới. Anh tiêu tiền rất tiết kiệm và căn cơ với mọi khoản tiền rót vào các dự án. Suốt nhiều năm qua, anh chưa bao giờ ngủ quá 4 tiếng mỗi ngày. Bill hứa rằng sẽ làm việc một cách không mệt mỏi để đạt được mục đích của mình, kiếm lợi nhuận từ L La và trích phần lời đó để giúp đỡ các nhạc sĩ còn đang chật vật với cuộc mưu sinh. "Xem MTV toàn thấy nghệ sĩ đi xe đẹp, ở nhà to, thực tế không phải ai cũng được vậy". Bản thân Bill trước khi trở thành triệu phú cũng phải bươn chải bằng nghề bán xe hơi cũ.

Theo nhận xét của giới chuyên gia, còn quá sớm để khẳng định sự ăn nên làm ra của lala.com bởi trang web này chỉ mới chính thức đi vào hoạt động hồi đầu tháng 6-2006. Tuy nhiên, Bill rất tin vào trực giác của mình và anh hi vọng cái tên LaLa - hai tiếng đầu tiên mà con trai Bill biết bập bẹ - sẽ mang may mắn đến cho anh.

(Tổng hợp Internet)

Khách Truy Cập Trong Ngày

PCR Designs Group

Giải Pháp Kinh Doanh

Thiết Kế Website

Quản Trị Website

Quảng Bá Website

Thương Mại Điện Tử

Thông Tin Chứng Khoán